Hạnh phúc

Phải chăng tôi đòi hỏi quá nhiều ở cuộc sống này? Phải chăng tôi đã hoài công chạy đuổi, hụt hơi kiếm tìm những gì vượt cao quá tầm tay? Mải mê rượt đuổi ảo ảnh nơi hoang mạc? Mà không nhận ra rằng hạnh phúc nào ở đâu xa!
Người đàn bà mù tuổi độ tuổi bốn mươi. Tay cầm cây gậy gỗ dò đường. Vai mang cái sâu sắt cồng kềnh, nặng nề, lỉnh kỉnh nhiều loại bàn chải, từ bàn chải chà chân cho đến bàn chải trong nhà vệ sinh. Chị đang quờ quạng, mò mẫm tìm cách leo lên xe buýt. Thật không dễ dàng chút nào!
Sau khi được nhân viên dẫn tới chiếc ghế có khoảng trống rộng rãi trước mặt, chị dựng thẳng cây gậy lên, móc xâu bàn chải vào cái khoen ở đầu gậy rồi ngồi xuống, hai tay vẫn giữ cho cây gậy đứng yên. Tôi hỏi sao chị không đặt đồ đạc xuống sàn mà nghỉ cho khỏe. Chị cười, lắc đầu nói phải treo như vậy để bàn chải không bị cong quẹo. Tôi lân la trò chuyện. Chị mau mắn xởi lởi, rằng chị “đi bán hàng xa nhà đã ba ngày nay. Nhưng ông trời cứ mưa hoài mưa mãi, ế dễ sợ ế, không bán được bao nhiêu, chuyến nầy coi bộ lỗ thấy mụ nội! Ông xã thì đi bán tuốt ngoài Long Khánh, ngoải cũng mưa như đây thì ổng cũng thua to. Mà hổng sao, miễn còn tiền mua gạo mua mắm là bảnh rồi. Cơm trắng, cháo trắng cho lá dứa vô, ăn với mắm kho quẹt ngon hết biết! Thêm mớ rau đắng càng tốt”. Tôi thắc mắc: “Sao anh chị không đi chung cho vui?”. Chị cười giòn tan: “Mèng ơi, hai đứa phải tách ra hai chỗ mới bán được nhiều chớ! Hổng biết chiều nay ổng đà về tới nhà chưa nữa”.
Tay vẫn giữ khư khư cây gậy đứng thẳng, chị rướn người lên, thở phào, nở nụ cười thật mãn nguyện, giọng vui vẻ: “Chà! Lát nữa được về nhà, được tổng vệ sinh thì sung sướng, hạnh phúc lắm!”. Rồi chẳng thèm quan tâm những gì xung quanh, chị lim dim mắt, hát nho nhỏ, chân nhịp nhịp: Mùa xuân sang có hoa anh đào… rồi. Hôm qua em đi chùa Hương. Hoa qua em đi chùa Hương. Hoa cỏ còn mờ hơi sương… Tôi ngạc nhiên, lạ lùng nhìn chị!
Chợt cây gậy bỗng đổ nhào! Đồ đạc rơi lăn lóc xuống sàn xe. Chị bò xuống thu gom. Không một tiếng thở dài, ca cẩm phàn nàn, lại còn cà rỡn: “Giỡn mặt hả cha nội? Coi chừng tối nay tui chẻ cha nội ra làm củi nấu nồi chè trôi nước bành ki, cho cha nội cháy thành than chơi. Còn tui quất nồi chè đã đời lun!”. Hành khách ngồi quanh bật cười, cùng xúm lại giúp chị. Nhấp nháy đôi mắt vô hồn, miệng vẫn tươi cười, chị cám ơn mọi người rối rít. Xong đâu đó, hai tay lại giữ cho cha nội đứng thẳng, mắt lim dim, chị lại tiếp tục hát, hết bài nầy đến bài khác… Trông chị thật vui sướng, mãn nguyện, yêu đời.
Ngồi cạnh chị, tôi phập phồng lo sợ cha nội lại ngã, bèn vịn một tay vào cha nội với chị. Còn chị thì vẫn tỉnh queo, cứ say sưa hát! Tò mò, tôi lại nhìn kỹ chị: Bộ quần áo may bằng loại vải rẻ tiền, sặc sỡ hoa đỏ hoa vàng, lấm lem lấm luốc. Các móng tay, móng chân đều được sơn hồng nhưng cũng đã tróc lam nham, bẩn thỉu. Cổ, tai, tay đều đeo nữ trang giả, tất cả đầy cáu ghét! Điều đáng chú ý hơn hết thảy là miệng chị luôn hồn nhiên vui cười! Tôi cuộc rằng, người đàn bà mù đi bán hàng rong nầy không có gì để than phiền về cuộc sống. Bằng chứng là sau ba ngày xa nhà, phải lê lết ngoài đường, trời mưa gió, hàng “ế dễ sợ ế”, đáng lẽ ra phải than vãn mỏi mệt, buồn rầu chán nản lắm, thì nét mặt chị vẫn hớn ha hớn hở, miệng cứ ca hát véo von. Kiểu như vừa vớ được chuyến hàng “trúng mánh” to! Và đặc biệt, theo lời chị: chỉ cần nghĩ đến “lát nữa được về nhà, được tổng vệ sinh” đã là sung sướng hạnh phúc lắm rồi.
Tôi chợt nghĩ tới mình. Suy ngẫm. Khách quan mà nói thì hoàn cảnh tôi hơn hẳn chị. Vậy mà ít khi tôi được an lạc như chị. Hiếm khi tôi có được những giây phút vô tư hát ca như chị. Phải chăng tôi đòi hỏi quá nhiều ở cuộc sống này? Phải chăng tôi đã hoài công chạy đuổi, hụt hơi kiếm tìm những gì vượt cao quá tầm tay? Mải mê rượt đuổi ảo ảnh nơi hoang mạc? Mà không nhận ra rằng hạnh phúc nào ở đâu xa! Hạnh phúc đang hiện hữu từng phút từng giây trong cuộc sống quanh ta đấy thôi!
Ô hay, hóa ra hạnh phúc thật đơn giản, nhẹ nhàng và dễ dàng biết bao! Vậy mà… đâu dễ gì ai cũng nhận ra điều ấy?
23/08/2016 , Kim Chi – Kiến thức ngày nay – Thành phố Hồ Chí Minh – Năm 2008
Hạnh phúc

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Tin mới nhất