Tôi Sẽ Là Mùa Thu

Ai đếm nỗi buồn
Trong ngày tuyệt vọng
Chẳng ai đếm sóng
Nếu tên em là Mai
Hãy gọi tôi là Trúc
Nếu em là hoa cúc
Tôi sẽ là mùa thu
Dẫu biệt dấu giang hồ
Chút lòng còn ở lại
Dù thu đi tuyệt mù
Chút sương chiều còn mãi
Niềm vui nào em khóc
Bằng giọt lệ thủy tinh
Tôi cất giấu trong tim
Một vết thương bằng ngọc
Tôi nán vào chân tóc
Mùi hương da thịt em
Tôi dồn tận đáy tim
Chút hồng làm hương phấn
Tôi gửi vào số phận
Niềm khát vọng mong manh
Tôi gửi vào cao xanh
Một chiếc hôn xa thẳm
Cho tôi hồng lộc sắn
Cho tôi biếc đồi khoai
Để em làm đóa Mai
Chào mùa xuân vừa tới.
Ai qua nhiều cửa sông ra biển
Đều nhớ tam giác phù sa
Mượt xanh lá mạ
Màu non tơ nguyên sơ
Ký ức là con cò cắm đầu mò tôm cá
Đục nước làm đau nhức tận nguồn
Ở bên em với ám ảnh con cò
Nhẹ nhàng mà quyết liệt…
Từng bước sinh tồn
Ký ức đa tình làm lúa giống
Gieo sạ trên tam giác phù sa mong
Mùa bội thu muôn thuở
Hạt lúa đa tình
Phù sa đa cảm
Đôi khi anh như giống lúa thoái hóa
Tam giác phù sa mất hút những
Cánh cò
Vùng châu thổ
Quạnh hiu như cô phụ
Em viết lên đường chân trời
Không anh ai phục sinh
Cánh đồng nước nổi!
Khi đã dốc cạn chén đắng cay
Và chỉ còn nghe
Tiếng gió của cô đơn thổi lại
Tôi lạc chính mình
Đuổi bắt dấu chân xưa
Hoa đã rụng mùa xuân không về nữa
Nhớ thương như lửa cháy phía đêm dài.
Tôi không là sứ giả của mùa xuân
Đơn thuần tôi chỉ là kẻ đi trốn lạnh
Vậy mà sự ngộ nhận kéo dài
Đã làm nên danh vọng của tôi.
Thơ
Một thoáng hương vườn trên mái tóc
Mùa xuân chợt hiện gọi triều lên
Em về cánh én đưa tin mới
Ngẫu hứng trang thơ tặng bạn hiền
Rượu
Bằng hữu tìm nhau phút nghênh xuân
Chén thù chén tạc đón ngày xanh
Cuộc vui hào sảng càng tri kỷ
Một giọt bồ đào một biển trăng
Đàn
Thanh thoát nguyệt cầm đêm trừ tịch
Nửa đêm còn đợi bước ai về
Hạnh phúc bổng trầm theo cung bậc
Thủy chung nguồn cội tiếng đàn quê
Hoa
Muôn hồng ngàn tía trước đông phong
Vườn mẹ thơm lâu, lúa mướt đồng
Thêm sắc mai vàng đan lộc biếc
Yêu người hoa thắm trước thềm xuân.
Bứt mây sợ bị động rừng
Cho nên ta bứt lung tung động trời
Bứt gì thì bứt ta ơi
Động sao cho thấu luân hồi mới ngon
Động là động đến càn khôn
Bứt là bứt đến biển cồn nương dâu
Bứt tóc xanh động bạc đầu
Bứt nay mà động ngàn sau để đời
Bứt em e động thành lời
Thì thôi bứt rứt, thì thôi động phòng…
Cho N. nhân 22 năm ngày cưới
Hai mươi hai năm em đã cho anh
Một cuộc sống khác
Có những lúc trong túi không có tiền
Anh vẫn ngủ rất ngon
Vì hơn hết thảy những người
Giàu nhất hành tinh này
Em là báu vật của cuộc đời ban tặng.
Em là gương soi để anh thấy mỗi ngày
Trái tim không làm điều gì xấu
Vì hơn hết thảy những người
Hạnh phúc nhất trên hành tinh này
Trong căn nhà nhỏ có hai trái tim
Cùng một nhịp đập.
Nắng mang Xuân Nhật
Theo mùa đi rong
Có con ong mật
Say hương cánh đồng
Nụ hoa trong chậu
Đi về chợ phiên
Bướm non dạo trước
Ngẩn ngơ bay tìm
Hương hoa từ thuở
Bỏ vườn lưu niên
Học đòi lãng đãng
Chơi vui trăm miền
Cây nêu trước cửa
Có còn thấy đâu
Gió về thăm hỏi
Nêu ơi tình đầu?
Có màu rất lạ
Trên cây ngô đồng
Có đàn én lạc
Lượn lờ bến sông
Sáng ra gặp Tết
Lúa reo vang đồng
Hương thơm ngàn nội
Quyện vào chân không.
Người trẻ muốn tỏ mình già
Người già muốn mình luôn trẻ
Trẻ hay già thì ta cũng thế
Cũng sống cũng yêu
Cũng khao khát chân thành
Con tàu thời gian trôi
Như không phanh
Người ơi còn chăng
Trăng tình gió nghĩa
Tre hay già thì ta cũng thế
Sau mỗi sân ga
Lại một chuyến tốc hành.
Nào ai biết được
Sông bao nhiêu nước
Biển bao nhiêu nguồn
Ai đếm nỗi buồn
Trong ngày tuyệt vọng
Chẳng ai đếm sóng
Bao lần âm vang
Ai biết nắng vàng
Lúc nào trẻ mãi
Ai hay cỏ dại
Lúc nào già nua
Ai tin cuối mùa
Tình yêu sẽ đến
Tôi tin em đến
Từng phút từng giây
Từ trong kiếp trước
Nhớ thương ngày ngày.
Đêm nay
Ta ngủ dưới sao trời
Chiếu chăn chả có thôi thì cỏ
Tiếng thầm thì ngỡ bước đi của gió
Sự sống đang nẩy mầm.
Cảm ơn cỏ dịu êm
Cho ta được một đêm ngà ngọc
Lần đầu tiên em khóc
Nước mắt rơi chảy bỏng đam mê
Trăng vẫn xanh trên lối em về…
21/06/2016 , Hà Thiên Sơn – Kiến Thức Ngày Nay – 10.01.2006
Tôi Sẽ Là Mùa Thu

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Tin mới nhất