TỰ SỰ Sống ngoại bảy mươi quả đã già

TỰ SỰ
Sống ngoại bảy mươi, quả đã già
Thao thức canh khuya tự vấn ta
Thế sự vần xoay nhanh chóng mặt
Nhân tình biến đổi khó tìm ra
*
Từ thuở thiếu thời đến thành niên
Thi tài công tích dám đua chen
Trắng trong tuổi trẻ , không nề khó
Gác lại tình riêng biết vượt lên
Đường lên Tây - Bắc đẹp như mơ
Dâng hiến sức trai dệt tứ thơ
Đói rét, gian nan không quản ngại
Lập thân lập nghiệp tự mình lo
Nghiền ngẫm sử kinh cả chục năm
Suy tư lý giải kiếp nhân gian
Chú tâm cắt nghĩa đời hư – thực
Ngẫm ngợi thường dân với vĩ nhân
Truyền giáo niềm tin đến mọi người
Mộng mơ bay bổng bốn phương trời
Khác chi nghiệp chướng người ca sĩ
Hát để vơi đi bớt nỗi đời
*
Trải bốn mươi năm lắm đoạn trường
Buồn – vui – sướng – khổ lẫn tai ương
Chẳng quyền – chức – vị, không danh – lợi
Suốt cuộc đời như vật lót đường
Trường đời nào đâu dại đâu khôn
Hiểu lắm thêm phiền, bánh có khôn
Làm gì hơn được, đời như thế
Ta muốn là ta BIẾT sẽ hơn
*
Con tim mệt mỏi, dạ bâng khuâng
Dòng đời trôi nổi giữa mênh mang
Bạn – tình – nhân – nghĩa theo thời giá
Tâm sự ai hay một nỗi lòng
*
Từ chốn đồng quê đi muôn nơi
Học người, người học, nợ trường đời
Ăn lá nhả tơ, tằm lột xác
Thanh thản nghỉ ngơi với đất trời
Huyền ảo “ cảnh Tiên ” sắp đến rồi
Vinh – nhục – sang – hèn đến thế thôi
Sống thật là NGƯỜI, ừ khó nhỉ
Thương yêu, lượng thứ mỗi con người !
Viết từ ngày 26 - 5 -`1995
Tu chỉnh 30 - 12 - 2013
24/10/2021
TỰ SỰ Sống ngoại bảy mươi quả đã già

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Tin mới nhất